Vợ chồng ở gầm cầu thang 30 năm, không thể đứng thẳng trong “nhà”: Lệ cho giàu lẫn nghèo

742

Hơn 30 năm, đôi vợ chồng sống ở gầm cầu thang chung cư tại quận 10 (TP.HCM). Bình thường, họ còn có đồng ra đồng vào nhờ buôn bán nhưng từ ngày dịch bệnh bùng phát là cuộc sống càng trở nên khó khăn muôn phần.

Vợ chồng ở gầm cầu thang 30 năm, không thể đứng thẳng trong “nhà”: Lệ cho giàu lẫn nghèo
Từ năm 1987 đến này, vợ chồng ông Phạm Văn Liễu và bà Nguyễn Thị Huệ sống ở góc cầu thang của một chung cư tại quận 10. Được Ban quản lý chung cư cho phép, hai người đã bít một phần gầm cầu thang để lắp cửa, lót gạch bông để làm nơi tá túc. Điện nước được “câu” từ hộ dân gần đó với giá khoảng 300.000 đồng/tháng. Việc tắm rửa, đi vệ sinh của hai vợ chồng cũng “đi ké” người dân. Tuy bất tiện, thiếu thốn nhưng có một chỗ trú ngụ giữa thành phố cũng là điều đáng mừng.

“Từ năm 1983 cả nhà tôi thuê ở đây nhưng sau nghèo quá phải dọn ra gầm cầu thang ở. Hồi đấy có cha mẹ, hai anh trai cùng ở chung. Tối đến cứ mang chiếu ra ngoài ngủ. 25 năm trước khi tôi lấy chồng thì hai anh dọn ra bên ngoài ở”, người phụ nữ 53 tuổi cho biết trên VNE.

“Căn nhà” giúp hai vợ chồng tá túc ban đêm, tránh mưa gió nhưng diện tích rất nhỏ hẹp, rộng gần 5m2 và nơi cao nhất cũng chỉ 1m5 nên mọi sinh hoạt phải cẩn thận khom lưng cúi đầu để tránh bị đụng vào trần “nhà”. Khi vợ nấu ăn, ông Liễu thường ra ngoài để đỡ chật chội.

Trước khi dịch bệnh bùng phát, vợ chồng ông Liễu mưu sinh bằng công việc bán hàng rong quanh chung cư. Lúc đầu, hai người bán khoai lang, sắn luộc rồi bánh canh, súp cua túc tắc sống qua ngày. Tuy nhiên, khi thành phố thực hiện giãn cách xã hội thì họ buộc phải ở nhà để phòng, chống dịch bệnh. Chiếc xe đẩy phải cất vào một góc, chưa biết ngày nào có thể cùng hai vợ chồng rong ruổi mưu sinh trở lại.

“Mấy bữa nay không có thu nhập, bà con quanh đây cùng chính quyền cũng góp cho rau củ, gạo, dầu ăn… nên cuộc sống vẫn tạm ổn”, người đàn ông 56 tuổi chia sẻ.

(Ảnh VNE)

Vợ chồng ông Liễu cũng như biết bao gia đình khác đang bám trụ ở thành phố để mưu sinh đã chấp nhận sống trong cảnh thiếu thốn, chật chội. Nhưng mấy chục năm ròng, họ vẫn chọn ở lại, thậm chí còn trân trọng vì có chỗ qua đêm tử tế, không phải lang thang và có thể tiết kiệm được tiền. Câu chuyện mưu sinh ngày thường đã khó, đến lúc dịch bệnh lại càng nan giải và dễ khiến nhiều người nhói lòng.

Thời gian gần đây, nhiều người lao động đã chọn rời thành phố để về quê. Tuy nhiên, về nhà nhưng họ cũng bị bủa vây bởi cái ăn, cái mặc. Công việc ở quê cũng bấp bênh, chưa kể các tỉnh thành phía Nam đang giãn cách xã hội để chống dịch. Nhiều người từng gạt nước mắt rời phố về quê, bây giờ cũng thở dài không biết sáng mai thức dậy có còn bao nhiêu tiền trong người.

Còn những người ở lại phố, họ cũng đâu khá khẩm hơn vì vừa phải bảo vệ bản thân khỏi dịch bệnh, vừa đau đáu ăn bữa nay rồi bữa mai trong nhà còn gì không. Như vợ chồng ông Liễu, bình thường họ buôn bán, chỉ tối đến với về ngủ trong “căn nhà” rộng 5m2, cao 1m50. Nhưng thời gian này, hai vợ chồng chen nhau trong không gian chật hẹp ấy.

Thành phố, nơi nhiều người hay chua chát bảo nhau là “hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo”. Nhưng lúc này, cả giàu hay nghèo gì cũng có những giọt “lệ” rơi ra vì mất mát công việc, tài chính, sức khỏe và thậm chí là tính mạng. Có lẽ, nhiều người cũng mong mỏi như vợ chồng ông Liễu, rằng sẽ có một ngày được đẩy chiếc xe đang nằm im một góc đi bán trở lại, được thấy mọi người xung quanh “hồi phục” sau một “trận bệnh” cam go.
Nguồn Tin:  webtretho

Chia sẻ